Một trong những điều tôi được mời gọi suy tư trong suốt hành trình ơn gọi, nhưng cách riêng những ngày trước ngày vĩnh khấn là xác tín lại: tôi muốn thuộc trọn về Đức Kitô nào? Bởi lẽ nếu tôi không có được xác tín ấy, việc sống giao ước trọn đời của tôi có thể sẽ rất mông lung và không xác định.
Ngay từ những ngày đầu bước chân vào Hội Dòng, tôi đã được học hỏi về linh đạo của chúng tôi, khao khát và mong muốn bước theo một “Đức Ki tô nghèo khó và khiêm nhường” (LT 167). Và điều đó cứ lớn dần từng ngày từng ngày trong suốt hành trình mười hai năm qua của tôi, và có lẽ đạt đến đỉnh cao trong kinh nghiệm chiêm ngắm Ngài trong kỳ Linh Thao 30 ngày của Tập Ba (Third Probation). Đó là khi tôi chiêm ngắm mầu nhiệm Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa nhập thể. Tôi như mất ý thức về thời gian và không gian, bởi tôi hoàn toàn đắm chìm trong sự kinh ngạc trước sự tự hạ mình và khiêm nhường đến tột cùng của Ngài, một Thiên Chúa toàn năng, vô biên, vượt ra ngoài thời gian và không gian, Đấng mà vũ trụ không thể chứa nổi Ngài, và vị Thiên Chúa ấy lại trở nên một trẻ thơ yếu đuối, phụ thuộc, nhỏ bé và dễ bị tổn thương đến vậy. Tôi hỏi Ngài: Làm sao điều này có thể xảy ra được, lạy Chúa?
Tôi hoàn toàn chìm đắm cùng toàn thể vũ trụ, trời đất, tạo vật, địa ngục, mọi thứ, mọi thứ, trong sự im lặng tuyệt đối của sự kinh ngạc và tôn thờ trước việc Nhập Thể của Con Thiên Chúa. Ai có thể nghĩ đến hay tưởng tượng được điều đó? Toàn bộ con người tôi hoàn toàn bị hút bởi mầu nhiệm này.
Tiếp tục bước đi cùng Ngài trong đời sống ẩn dật con tim tôi hoàn toàn bị chính phục bởi sự nghèo khó và khiêm nhường ấy. Ngài chọn phương cách ấy, vì yêu. Không có gì có thể lý giải được một sự lựa chọn triệt để ấy ngoại trừ tình yêu. Một tình yêu mà cả vũ trụ bao la này không chứa nổi, một tình yêu trao hết đến tận cùng: “Và Ngài yêu thương họ đến cùng” (Ga 13,1)
Tôi cảm nhận và kinh nghiệm tình yêu cá vị ấy, như cha Benjamin González Buelta có viết: “Khi Ngài gọi con bằng chính tên con, không một thụ tạo nào khác trong cả vũ trụ này ngoảnh mặt lại, và khi con gọi Ngài bằng chính tên Ngài, Ngài không nhầm giọng của con với bất kỳ một thụ tạo nào trên cả vũ trụ này.” Và lời mời gọi “tình yêu đáp trả tình yêu Đức Kitô” (Hiến chương ACI 2) là động lực thúc đẩy tôi ao ước và mong muốn thuộc về Ngài trọn đời, trong Hội Dòng Nữ Tỳ Thánh Tâm Chúa Giê su. Và Đức Kitô mà tôi muốn bước theo như một người môn đệ là Đức Kitô nghèo khó và khiêm nhường, trong từng lựa chọn và quyết định, trong ý thức thân phận tạo vật mà được yêu vô điều kiện, không bởi tôi có gì hay làm gì, mà chỉ vì tôi là tôi, là con Chúa.
Trong sự yếu đuối và sợ hãi của mình, tôi bám vào Chúa từng ngày với xác tín rằng: Ngài đã khởi sự thì Ngài cũng sẽ hoàn thành công trình của Ngài nơi tôi. Sự tự do nội tâm ấy giúp tôi sống đời thánh hiến mỗi ngày như lời Mẹ Thánh Raphaela, Đấng sáng lập nói: “Chỉ trong Đức Giêsu, cho Đức Giê su và vì Đức Giêsu, cả cuộc đời tôi và cả trái tim tôi, và mãi mãi”.
-Anna Thư Bùi, aci-
