Raphaela Mary không đơn độc trên hành trình thiêng liêng và trong công cuộc khai sinh Hội Dòng Nữ Tỳ. Bên cạnh Raphaela luôn có người chị thân thiết, Dolores Porras Ayllón, mà trong Dòng sau này được gọi là Pilar. Pilar lớn hơn Rafaela bốn tuổi. Tuổi thơ và những năm đầu đời của Raphaela in dấu bởi tính cách mạnh mẽ, tháo vát và nghị lực của chị gái Pilar.
Sau khi mẹ qua đời, chính Pilar đã gánh vác việc điều hành gia đình; và cũng chính chị là người chuẩn bị mọi sự khi hai chị em quyết định hiến dâng trọn đời cho Thiên Chúa trong đời sống tu trì. Những ai từng quen biết Pilar đều thường nói về chị với “một tâm hồn rực lửa, một ý chí sắt đá, một trái tim vàng – một con người đầy khí chất.”
Năm 1877, khi Hội Dòng Nữ Tỳ được chính thức thành lập sau sự công nhận của Đức Hồng y Toledo – một quyết định mà chính Mẹ Pilar đã dày công xin được – thì toàn bộ sức lực, từ tinh thần đến vật chất, chị đều dành cho “gia đình” thân yêu: Dòng Nữ Tỳ. Trong số 4.975 bức thư còn lưu giữ đến nay, hầu hết các thư đều kết thúc với dòng chữ: “hôm nay tôi không thể làm thêm được gì nữa.”
Với những chuyến đi triền miên trên những toa tàu hạng ba, chị miệt mài lo tìm nguồn tài chính để duy trì Hội Dòng và mở rộng sứ mạng đến những thành phố khác.
Giữa hai chị em luôn có một sự gắn bó bền chặt, cho dù cũng có những va chạm tự nhiên do khác biệt tính khí và do nhiều thách đố của buổi ban đầu. Khi cả Mẹ Pilar lẫn Raphaela đều được rút khỏi mọi trách vụ, tình yêu thương giữa họ và tình yêu dành cho Hội Dòng lại càng chín mùi, sâu sắc hơn bao giờ hết. Cả hai trở thành nền móng âm thầm, ẩn khuất, nâng đỡ cho ngôi nhà chung là Hội Dòng Nữ Tỳ. Những năm cuối đời, họ sống trong sự phó thác trọn vẹn cho Thánh Ý Thiên Chúa, chuyên tâm cầu nguyện và đảm nhận những công việc đơn sơ.
Mẹ Pilar được Chúa gọi về năm 1916.
